Con tắc kè hoa

Con tắc kè hoa

Đó là một người luôn ra vẻ đạo mạo, như một viên chức nhà nước mẫn cán, lúc nào cũng ăn vận cực kỳ đứng đắn và lịch sự. Nhưng có lẽ cái đặc biệt nhất của Ba Sơn là vẻ mặt thay đổi biến dạng buồn vui rất đột ngột hơn cả một diễn viên. Đang tươi cười trò chuyện với đồng chí chủ tịch, bỗng nghiêm mặt lạnh như tiền khi anh bảo vệ khẽ nghiêng mình chào.

Đăng lúc: 09-01-2012 03:10:07 PM | Đã xem: 1866 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Truyện
Minh họa: Duy Hải

Góc phố muôn màu

Chú Nghiêm đang ngồi nhậu với mấy người bạn trên thềm nhà, con Hạnh “chằn” đi ngang. Nhìn nó mặc cái quần sọt ngắn như không thể ngắn hơn được và chiếc áo thun cổ khoét sâu xuống ngực như không thể khoét sâu hơn nữa, chú Nghiêm bưng ly rượu nốc cạn đánh chót một tiếng rồi vỗ đùi cái bẹp, nói khơi khơi:

Đăng lúc: 27-12-2011 08:15:45 AM | Đã xem: 1626 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Truyện
Minh họa: Duy Hải

Mùa hoa hồ vĩ

Điểm trường nằm trên bờ vàm kinh Kho, trên một khu đất cao ráo rộng chừng nửa công, có ba lớp, hai buồng tập thể, bằng tre lá sơ sài, phên vách chẳng đủ kín. Trước sân có hai cây còng, tán lá xum xuê, mát rượi... bên kia là Thạnh Mỹ, thấp thoáng sau hàng cây là khoảng trống cánh đồng vàng rực bông đuôi chồn. Điểm gần năm lớp, chỉ có ba thầy cô phụ trách. Cô Nga, điểm trưởng dạy hai lớp bốn và năm. Thầy Chính dạy hai lớp kế. Lớp một do cô Gương đảm nhiệm. Cả ba đều mới tốt nghiệp khóa sư phạm năm bảy chín. Thầy Chính mặt còn non choẹt, gò má mềm ệu, trắng tươi, nổi những đường gân máu li ti. Hôm ở phòng giáo dục, khi biết nhận quyết định về vùng sâu, mắt thầy rướm lệ, khiến bà trưởng phòng tổ chức phải luôn miệng động viên: “Vui vẻ lên chứ thầy!”.

Đăng lúc: 04-11-2011 02:03:37 PM | Đã xem: 1817 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Truyện
Minh họa: Duy Hải

Ông trưởng tộc

Theo thói quen ba năm nay kể từ ngày mừng đáo tuế lên tuổi sáu mươi, ông Ba Móm hiếm khi ra khỏi nhà lúc trời sụp tối. Ông thong thả uống trà, kể chuyện đời xưa cho đám cháu nghe rồi coi tivi tới gần chín giờ đêm thì lên giường. Vậy mà mấy đêm nay ông phải kiên nhẫn ngồi kề cửa sổ nghe ngóng động tịnh ngôi nhà sát ranh. Nói đúng ra là ông đang theo dõi chính ông Trưởng, cậu ruột mình. Theo dõi một cụ già lụ khụ gần tám mươi tuổi ư? Mới nghe qua thật bất nhẫn. Nhưng vì mục đích gìn giữ gia phong họ tộc, ai dám nói là không chính đáng? Được sự ủy quyền bí mật của hội đồng chín người đứng đầu các tông chi cũng là sự kiện cực kỳ quan trọng đối với ông Ba Móm, người trước nay không làm được điều gì nổi bật. Phải cương quyết xứng đáng với lòng tin cậy ấy chứ sao! Nhìn đồng hồ chỉ bảy giờ ba mươi phút, ông thở dài ôn lại nguồn cơn…

Đăng lúc: 24-08-2011 01:14:20 PM | Đã xem: 1993 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Truyện
Minh họa: Duy Hải

Cổ tích mía lau

(Kính tặng Đại tá Lê­ Hồng Thanh, nguyên Phó  CHT Bộ CHQS tỉnh Tiền Giang)

Hồi đó, con mới tám chín tuổi, tóc vàng hoe, người ốm như cây tăm. Chiều chiều mẹ thường dắt con lên gò cao, nơi đầu dốc của con đường mòn dẫn từ nhà mình vào rừng. Nhìn khóm mía lau già ngả­ nghiêng trong gió, mẹ kể cho con nghe về sự tích của nó. Mãi đến bây giờ, khi đã trở thành một bác sĩ quân y con mới hiểu hết ý nghĩa câu chuyện ấy. Cây mía lau chính là cuộc đời của mẹ, người đàn bà không ra trận mà thương tích đầy mình bởi chiến tranh; cả đời quằn quại khổ đau bởi chiến tranh.

Đăng lúc: 24-08-2011 09:23:57 AM | Đã xem: 2239 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Truyện
Minh họa: Duy Hải

Dân quê

Chồng đi học ngoài Hà Nội. Sinh con bốn tháng, Thắm phải đi làm. Bé còn nhỏ nên cô nhờ mẹ mình lên trông chừng. Tám Mỹ gốc nông dân, tính tình chất phác “ăn to, nói lớn”. Căn nhà trọ chừng bốn chục mét vuông, lại chung vách nên Thắm thường nhắc mẹ giảm “âm thanh”. Trong nhà tù túng, Tám Mỹ thường bồng cháu đứng ngoài cửa.

Đăng lúc: 04-07-2011 09:33:10 AM | Đã xem: 1886 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Truyện
Minh họa: Duy Hải

Chú Ba 'âm lịch'

Mỗi ngày, cứ 3 giờ chiều thì chú Ba lại chiết từ keo rượu thuốc ra một xị rồi ngồi một mình với cây đờn kìm, tiếng đờn kìm nó ngộ lắm, không ẻo lả như tiếng cây ghita phím lõm mà nó lại có cái âm thanh nghe như tức tưởi buồn phiền. Chú nắn nót bài "Lưu thủy" mà sao hôm nay nghe chừng thiếu cái rộn rã của dòng sông như tên gọi...

Đăng lúc: 30-06-2011 01:13:27 PM | Đã xem: 2129 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Truyện
Minh họa: Duy Hải

Nỗi niềm sông nước

Rít một hơi thuốc rồi từ từ nhả khói, ông Tư Ngói trầm ngâm, mắt đau đáu nhìn ra bờ sông. Anh Hào rót đầy chung rượu bưng lên uống cạn. Ông già nhắc nhở:

- Uống vừa vừa thôi! Còn hai đứa nữa ráng mà lo cho nó. Nghỉ vài ngày ở nhà với vợ cho nguôi ngoai rồi hẳn đi! Mấy hôm nay ông trời mưa hoài, ra ngoài cửa sông cũng không ổn.

Đăng lúc: 20-06-2011 07:24:49 AM | Đã xem: 1848 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Truyện
Minh họa: Duy Hải

Chuyện xưa bạn cũ

Cuộc sống ruộng đồng không làm thay đổi mà ngược lại nước da nắng gió hình như càng tôn thêm nụ cười hiền hiền, ánh mắt nheo vui hóm hỉnh của anh. Ngày xưa, chúng tôi là những cậu trai gặp nhau trong ngôi trường bổ túc công nông ngoài thị xã. Cùng ngồi chung bàn học, cùng nằm chung giường tầng, cùng chia sẻ những bỡ ngỡ của tuổi mới lớn… Anh rủ rỉ kể tôi nghe những chuyện ở quê. Tôi giúp anh giải bài tập, nhắc lại những phần học mà anh còn lơ mơ. Một năm học chung, gần gũi… rồi tôi xa anh, theo ba lên học ở thành phố.

Đăng lúc: 26-05-2011 08:29:24 AM | Đã xem: 2026 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Truyện
Minh họa: Duy Hải

Con hoang

- Chị trả cho tui năm ngàn đồng!

- Tiền gì mà trả?

- Tiền công tui lụm (thay vì lượm) cái nón cho chị đó.

Đăng lúc: 16-05-2011 09:13:58 AM | Đã xem: 2003 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Truyện
Minh họa: Duy Hải

Một khúc sông mưa

Xóm Đáy nằm trên bờ sông. Đây là một khu dân cư tứ xứ xiêu dạt về lập nghiệp từ lâu đời. Họ từ miền Trung xa xôi vào, từ tận cùng đất nước đến, ở những tỉnh kề bên do điều kiện khắc nghiệt của ruộng đồng, nhất là những vùng gần biển, những năm mùa màng thất bát, vợ chồng con cái đùm túm nhau trên một chiếc ghe tìm đến, hợp với số người địa phương làm nên xóm Đáy. Như tên gọi của nó, hầu hết người dân ở đây có nghề truyền thống sông nước, đó là thầu những miệng đáy ở các cửa sông, cửa biển. Có những người nghèo khổ phất lên giàu có, nhưng cũng có những người dầm mưa dãi nắng suốt đời này qua đời khác vẫn cơ cực.

Đăng lúc: 14-03-2011 04:09:41 PM | Đã xem: 1919 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Truyện
Ảnh chỉ có tính minh họa

Lời nguyện ước với dòng sông

Lòng sông rộng mênh mông, gió thổi phần phật, chiếc ghe máy nhỏ đâm xuyên trên các đợt sóng vỗ tới tấp, chao đảo nhồi lên hụp xuống giữa làn sóng nước mênh mông.

Đăng lúc: 07-03-2011 10:08:16 AM | Đã xem: 2214 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Truyện
Mùa bông điên điển

Mùa bông điên điển

Thân tặng thầy cô và học sinh vùng lũ lụt

Loài bông họ đậu mọc thành từng chùm ngắn vàng rực, be bé, xinh xinh đối với Tâm không lạ gì, nhưng sự hiểu biết chỉ là hời hợt, thoáng qua. Mãi đến khi tốt nghiệp sư phạm về nhận công tác tại một trường Trung học cơ sở vùng sâu, Tâm mới được biết bông điên điển qua món nấu chua trong bữa cơm chiều do nhà trường và Hội cha mẹ học sinh tiếp đãi.

Đăng lúc: 03-03-2011 02:35:14 PM | Đã xem: 2170 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Truyện
Minh họa: Duy Hải

Cội nguồn

Mấy ngày nay ông Hai cứ đi lang thang khắp đồng trên xóm dưới để tìm con Luốc. Con chó đực có màu lông rất lạ, như chiếc áo trắng bị người ta rắc lên nắm tro đen. Từ ngày con Kim, đứa con duy nhất đi lấy chồng, ông sống một mình với con Luốc trong ngôi nhà ở khu tái định cư này.

Đăng lúc: 24-02-2011 08:39:51 AM | Đã xem: 1877 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Truyện
Minh họa: Duy Hải

Gió đưa bông sậy

Tôi thấy anh Bảy mặc bộ quân phục sờn cũ, người gầy đi nhiều lắm. Tôi nói lâu quá không gặp, anh có khỏe không. Anh cười buồn: Anh chết rồi em. Giật mình tỉnh giấc chiêm bao, tôi cứ bâng khuâng mãi. Thực tế có đúng vậy không? Tính ra đã hơn ba mươi năm rồi không gặp anh và tôi chưa một lần về lại nơi ấy. Đường không xa nhưng lận đận mãi với những vướng víu, chằng buộc của cuộc sống? Hay lòng tôi chưa đủ độ lượng để lắng đọng những buồn vui thương ghét, để bình thường những vẹn nguyên và tan vỡ? Nói thế nào cũng không đúng. Tôi không biết dùng ngôn từ nào để biện bạch cho khoảng thời gian ba mươi năm ấy. Mà biện bạch để làm gì, với ai? Trong lúc tôi chỉ muốn về miền quá khứ tìm lại chính tôi, cái thời hai mươi tuổi non trong, hồn nhiên và cả tin.

Đăng lúc: 27-01-2011 01:32:13 PM | Đã xem: 2011 | Phản hồi: 1 | Chuyên mục: Truyện
Minh họa: Duy Hải

Chồng chị, chồng em

Đang giữa trưa mùa hè, xóm làng yên lắng đến mức có thể nghe rõ tiếng lá chuối phân phất. Bỗng có tiếng la chói lói:

- Tụi nó nhậu đánh nhau gây án mạng rồi bà con ơi!

Đăng lúc: 22-12-2010 02:41:35 PM | Đã xem: 2095 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Truyện
Minh họa: Duy Hải

Tiếng trống trường

Cô Ba lom khom đẩy củi vào bếp lửa đang cháy bùng cho ấm nước mau sôi. Trước sân trường, các thầy cô đang vui vẻ nhận những bông hoa tươi thắm, với những lời chúc mừng của học sinh kèm quà cáp phụ huynh ưu ái mến tặng.

Đăng lúc: 18-11-2010 04:06:30 PM | Đã xem: 1983 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Truyện
Minh họa: Duy Hải

Chồng tôi

Cơ quan có một suất học đại học chuyên ngành và tôi may mắn được chọn. Đây là điều tôi ao ước bấy lâu nay, nhưng bây giờ nó đến chỉ làm tôi buồn. Khi thủ trưởng gọi lên thông báo việc tuyển chọn của Ban Giám đốc, tâm trạng tôi rối bời. Không cần hỏi thì tôi cũng biết sẽ có nhiều lý do để chồng tôi không đồng ý. Công bằng mà nói, không phải anh ấy không thương tôi, không quan tâm đến sự tiến bộ của tôi, nhưng trong hoàn cảnh này mà tôi đi học xa và đi nhiều năm như vậy, chồng tôi khó lòng chấp nhận. Mà nếu như chồng tôi chấp nhận rồi thì còn mẹ chồng tôi nữa. Tôi là cô dâu mới, làm sao mở miệng nói với mẹ chồng chuyện này? Có thể vì không muốn thấy tôi buồn, không muốn mang tiếng hà khắc với con dâu, mẹ chồng tôi sẽ cho tôi đi học, nhưng liệu bà có vui? Còn không đi học thì sao? Thì coi như tôi tự lấp mất con đường thăng tiến của mình, tự xóa tên mình trong danh sách cơ cấu nhân sự của cơ quan. Không đi học lần này có lẽ vĩnh viễn tôi không còn cơ hội nữa, bởi rồi tôi sẽ có con, sẽ rối bù với bao công việc. Bây giờ ra đi đã khó, lúc có con thì còn hy vọng gì.

Đăng lúc: 18-11-2010 03:09:39 PM | Đã xem: 2076 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Truyện
Minh họa: Duy Hải

Gã ăn mày

Chị đang chờ chết. Cái chết có thể đến chậm chạp, rề rà, đỏng đảnh như một người đàn bà dốt nát, không hiền hậu mà nắm quyền lực quá lớn trong tay, hay nó dịu dàng, khoan khoái trong từng hơi thở rồi đùng đùng lên cơn kịch phát và nghẽn mạch đóng van. Nó sẽ đến gần thôi. Bao lâu thì không thể biết được. Chị đã sẵn sàng chuẩn bị cho điều này rồi. Bình tĩnh. An nhiên. Im thở hoàn toàn. Thực sự yên nghỉ. Chấm hết mọi buồn phiền lo toan. Không có gì phải băn khoăn tiếc nuối ở kiếp nhân sinh này. Các con chị sẽ về đông đủ, chúng sẽ khóc lóc kêu gào bởi điều đó đối với nó là đột ngột. Các con chưa biết về chứng bịnh tim ngặt nghèo của mẹ. Anh Thiện - chồng chị sẽ đau khổ, sẽ chống chếnh dù anh biết rõ bệnh diễn biến từng ngày.

Đăng lúc: 05-11-2010 03:18:38 PM | Đã xem: 1929 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Truyện
Minh họa: Duy Hải

Chuột

Không hiểu vì sao Tùng luôn bị ám ảnh, bận rộn bởi loài chuột. Cũng chẳng phải thường xuyên kiểu lệch lạc tâm trí, nhưng bất chợt trong lúc rảnh rang hoặc có điều gì đó gợi liên tưởng là anh nhớ đến nó. Có lẽ vì anh phải sống nhiều năm ở xóm lao động nghèo, ẩm thấp này, buộc đi về chung đụng bọn chuột như với cộng đồng hàng xóm khó chịu, chuyên sống bằng sự bòn rút bản năng nên... bất đắc dĩ mà quen chăng?

Đăng lúc: 25-08-2010 02:46:04 PM | Đã xem: 2019 | Phản hồi: 0 | Chuyên mục: Truyện

Các tin khác

  Trang trước  1 2 3 4 5 6 7 8 9 10  Trang sau