Viết ngày mẹ mất

Đăng lúc: Thứ tư - 17/12/2014 07:00
Ngày xưa mỗi lần con nghịch con khóc
Mẹ lau nước mắt dỗ dành
Bây giờ một mình con khóc
Mẹ im lìm cỗ quan lạnh lặng thinh
Chiều úp mặt một bông hồng muộn nở
Mẹ đi rồi sắc đỏ cũng vừa phai
Nụ hôn cuối dư âm ngày tiễn biệt
Nắng đầy trời mà nhang khói lạnh vòng tay.
 
Cơn lốc xoáy cuộc đời về trăm phía
Ở phía nào lòng mẹ cũng vẹn nguyên
Vẫn bao dung mỗi khi chúng con lầm lỗi
Lo cho chúng con một đời mẹ mấy lúc được bình yên?
 
Ngày đi hết chiều nghiêng không gượng nổi
Con chợt thấy mình lạc lõng giữa nhân gian
Miếng trầu không lặng thầm buồn tủi
Chẳng bao giờ còn thắm nữa, mẹ ơi!
Trần Thị Ngọc Hồng
(Theo Văn nghệ Tiền Giang số 63)
Chia sẻ: Google Bookmarks Yahoo Bookmarks Đăng lên ZingMe Đăng lên Linkhay Đăng lên TagVn Bookmarks lêb baibu
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
 

Thăm dò ý kiến

Đánh giá của bạn về phiên bản mới này?

Tuyệt vời

Tốt

Trung bình

Bình thường

Rất tệ

Bộ đếm

  • Đang truy cập: 134
  • Hôm nay: 39677
  • Tháng hiện tại: 1334271
  • Tổng lượt truy cập: 43947234