“Tháng sáu trời mưa, trời mưa không dứt …” (*)

Đăng lúc: Thứ tư - 05/11/2008 07:58
“Tháng sáu trời mưa, trời mưa không dứt …” (*)

“Tháng sáu trời mưa, trời mưa không dứt …” (*)

Lời nhạc vang lên da diết trong cái rả rích như rỏ từng giọt lạnh châm lên da thịt của mưa đêm mùa hạ, lòng bỗng chùng xuống những nhọc nhằn, những tất tả thường ngày, chìm đắm vào một cõi mơ huyền dịu. Chàng thi sĩ xưa từng ước ao “Trời không mưa anh cũng lạy trời mưa, bởi vì “mưa phong kín đường về” và mưa cho “đêm dài vô tận”. Để rồi trong cái không gian mờ ảo và thấm đẫm thiên nhiên mưa ấy có hai tâm hồn (hay thể xác) “dựa vào nhau cho thuyền ghé bến”. Tình tứ, ngọt ngào làm sao…
Nghe ca khúc Tháng sáu trời mưa
Thơ: Nguyên SaNhạc: Hoàng Thanh Tâm - Trình bày: Đàm Vĩnh Hưng


… Mình dựa vào nhau cho thuyền ghé bến. Sưởi ấm đời nhau bằng những môi hôn …”

Nhạc hòa lên êm dịu nhưng sao ta thấy như trong từng gam nhạc, sóng tình cuồn cuộn. Đam mê như trỗi dậy, tự nhiên mà trong sáng, mạnh mẽ mà êm ái biết bao.

“… Mình cầm tay nhau nghe tình dâng sóng nổi. Hãy biến cuộc đời thành những tối tân hôn”.

Đêm dài càng huyễn hoặc, lung linh bởi “da em trắng”, “tóc em mềm”. Người thi sĩ có em rồi thì mặc tất cả những “mùa xuân”, những “ánh sáng” vĩnh cửu mà đắm chìm trong những giây phút thăng hoa, trong sự gợi cảm của ngôn từ cơ thể. Ôi! Những đê mê lan tràn, mơn man, lắng đọng, anh và em hòa nhau như hai hạt mưa trong ngần quyện vào trong cái rả rích miên man.

“… Da em trắng anh chẳng cần ánh sáng. Tóc em mềm anh chẳng tiếc mùa xuân. Trên cuộc đời sẽ chẳng có giai nhân, vì anh gọi tên em là nhan sắc…”

Hãy lắng nghe tim mình đập, hãy lắng nghe hồn đang thở gấp, bỏ lại sau lưng tiếng đời vội vã…

“… Anh vuốt tóc em cho đêm khuya tròn giấc. Anh sẽ nâng tay cho ngọc sát kề môi. Anh sẽ nói thầm như gió thoảng trên vai và bên em tiếng đời đi rất vội…”

Em! Trong luân chuyển của đất trời, mưa sẽ lại rơi vào tháng sáu, nhưng có lẽ cái đêm không còn mọi ý niệm về không gian thời gian ấy chỉ còn là những hoài niệm ngọt ngào, anh sẽ không quên và vẫn xin mưa về mãi cho mê đắm khúc tự tình…

“… Tháng sáu trời mưa trời mưa không dứt. Trời không mưa em có lạy trời mưa. Anh vẫn xin mưa phong kín đường về. Anh nhớ suốt đời mưa tháng sáu…”

Vẫn là những mùa mưa tháng sáu, nhưng không có em nỗi nhớ sao dài thêm cùng những khoảng lặng cứ chồng chất theo tháng năm?! Mưa vẫn rơi theo từng nốt nhạc buông lơi…

Xin cảm ơn người nghệ sĩ đã “ghép yêu thương vào nốt nhạc”, “lồng nhung nhớ giữa vần thơ” khơi gợi lại tuổi trẻ yêu thương nồng nàn cho kẻ tôi khô khan đang sống giữa đất Sài Gòn đã rơi rớt dần những lụa là mưa nắng, những ngọt ngào “môi hôn vội vã” những chiều “chủ nhật Duy Tân” hò hẹn để chạy theo những bước đời vội vã. Bỗng thấy ta tầm thường dưới ngọn bút thi nhân…

-------------
(*) Thơ: Nguyên Sa, Nhạc: Hoàng Thanh Tâm.
-------------
Phan Khắc Huy
(Theo Văn nghệ trẻ Tiền Giang số 29)
Chia sẻ: Google Bookmarks Yahoo Bookmarks Đăng lên ZingMe Đăng lên Linkhay Đăng lên TagVn Bookmarks lêb baibu
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin cũ hơn

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới