Thả hạt mưa lên nỗi nhớ

Đăng lúc: Thứ ba - 15/12/2020 08:11
minh họa: Lê Hồng Thái

minh họa: Lê Hồng Thái

Bồng bềnh, bềnh bồng hạt mưa
Chẻ ngang nỗi nhớ như đùa cợt tôi
Biết như xong chuyện đã rồi
Câu thơ tình lắc lẻo trôi ngược dòng
 
Là thôi trả kiếp long đong
Còn luôn mê muội ngồi hong tóc gầy
Đếm từng ngón nhỏ bàn tay
Một, hai, ba, bốn, năm dài lẻ loi
 
Em về lặng lẽ chiều trôi
Ta yêu em chất ngất soi bóng thầm
Thôi rồi cốc nhỏ rượu lăn
Xuống thềm đá vỡ tan vằn vặt đau
 
Phía kia dốc núi gục đầu
Đẩy lăn hòn đá cõi nào làm tin
Trần gian bỏ chút niệm tình
Treo lên cây thánh giá nhìn xót thương
 
Tìm đâu ra chốn thiên đường
Ngày đi bỏ lạc con đường cỏ gai
Mưa phùn lác đác chưa phai
Dấu chân rả mục gót giày phiêu du
 
Nơi đây trí nhớ ngục tù
Nhốt đầy con chữ thiên thu ngóng chờ
Rắc hồi chuông sớm buồn so
Choàng vào cổ chiếc khăn hờ vắt ngang
 
Mưa bay qua chút nồng nàn
Chiều bên nỗi nhớ em ràng buộc tôi
Tìm cho ra chỗ để ngồi
Thả câu nắn nót gọi mời yêu thương.

Lê Hồng Thái
(Theo Văn nghệ Tiền Giang số 100)
Chia sẻ: Google Bookmarks Yahoo Bookmarks Đăng lên ZingMe Đăng lên Linkhay Đăng lên TagVn Bookmarks lêb baibu
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn