Khi xuân nồng đông nhạt

Đăng lúc: Thứ tư - 30/01/2013 14:16
VNTG - Mùa xuân…

Người dọn vườn gom những cánh hoa tàn, lá mục đổ đi

Để búp măng trên cành thỏa thuê khoe sắc

Những nụ tàn cũng một thời xuênh xoang hoa nắng

Cũng một thời… lũ ong chòm bướm ngẩn ngơ

Nợ phong trần, cánh hoa chiều cam chịu phận bơ vơ

Thương cái gốc, trọn đời làm phân làm rác

Có ai hiểu khi xuân nồng đông nhạt

Xác hoa tàn thêm lần nữa ngặt mình đau!

Dẫu không còn gì để cho nhau

Sao lại nỡ? Người dọn vườn ơi! Sao lại nỡ?

Trần Thị Ngọc Hồng
(Theo Văn nghệ Tiền Giang số 56 - Xuân 2013)
Chia sẻ: Google Bookmarks Yahoo Bookmarks Đăng lên ZingMe Đăng lên Linkhay Đăng lên TagVn Bookmarks lêb baibu
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn