Đường bay mùa xuân

Đăng lúc: Thứ hai - 03/02/2020 09:37
Con ong khấp khởi đợi mùa bay đi tìm mật, nắng vàng ươm rải khắp cây cành, nốt lặng thời gian bỗng cựa mình, ai vuốt phím đàn nghe rạo rực, anh tìm em vì trái tim cựa quậy trong lồng ngực...
Anh tìm em  như loài ong thao thức... chọn mãi một từ cho vần điệu thăng hoa!
Em ơi em! Em là giai điệu ngọt ngào anh cúi xuống từng dòng nắn nót anh miệt mài từng câu từng câu!
Anh đi quanh quẩn năm bảy vòng xuôi ngược lại quay về soi trong mắt nhau.
Trái đất rỗng trái tim ta cũng rỗng mà khăng khít chẳng rời nhau ôi kỳ diệu làm sao sự kết nối của những tế bào!
Tế bào nào cũng mang mầm sự sống nên luôn sôi sục khát khao!
Vẫn biết không có gì mãi mãi, con tim yêu thương rồi sẽ có ngày như con ong kia không còn bay nhảy nhưng anh vẫn không tin không tin cái điều tưởng chừng như nghịch lý ấy!
Anh níu khoảnh khắc này như níu chiếc phao cuối sợ thời gian dừng lại!
Mùa xuân con ong vẽ lại những đường bay
Mùa xuân anh như loài ong khát mật giữa trùng vây!

Vũ Tuấn
(Theo Văn nghệ Tiền Giang số 96)
Chia sẻ: Google Bookmarks Yahoo Bookmarks Đăng lên ZingMe Đăng lên Linkhay Đăng lên TagVn Bookmarks lêb baibu
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn