Và, hoang dã...

Đăng lúc: Thứ năm - 26/08/2010 13:31
Minh họa: Duy Hải

Minh họa: Duy Hải

Và, hoang dã. Con sâu lông
chứng kiến nọc độc trên mỗi
chiếc lông. Và, màu sắc. Những
cánh hoa phủ dụ mỏ chim rừng.
Vừa bay vừa hút mật như kẻ làm
xiếc đại tài. Rồi trở về bên những
nghi trú vắng...

Ôi mây rừng. Giọt sương trong
vắt đến lạnh lùng. Vì sao có
thể nhìn thấy chồi cây cất tiếng.
Mỗi đường gân, xanh một ý
nghĩ. Chạy ngoằn ngoèo mà
thành thăm thẳm. Đại ngàn ru...

Và, tiếng hát. Có thể cất lên
từ một hòn đá. Hợp âm rêu.
Cung thinh lặng. Đặc quánh
đọng chờ. Ngày đá lăn có sự
níu kéo của trọng lượng. Và,
va đập. Lũ ngôn từ xay xát

Và, thú hoang. Miệng rắn độc
nuốt chửng một con nhái biếc
Tiếng kêu cứu. Có trống không
ngơ ngác. Và, cỏ vểnh tai...

Và, ta...Kẻ hoảng sợ xa xăm.
Chui mình vào vỏ tối. Một bộng
cây. Một hang hốc. Che chở
cho hơi thở. Khi tiếng rống rừng
xa. Khi tiếng vượn hú đàn.
Cố đằm mình trong cô đơn
Rởn ốc...

Và, loài người. Đang nuốt chửng
nhau. Mỗi chiếc lông hạt nhân
ẩn chứa hủy diệt. Nhưng mỗi
trái tim lan tỏa. Để yêu thương
có thể lắng nghe. Và, tha thứ...

Nguyễn Thánh Ngã
(Theo Văn nghệ Tiền Giang số 41)
Chia sẻ: Google Bookmarks Yahoo Bookmarks Đăng lên ZingMe Đăng lên Linkhay Đăng lên TagVn Bookmarks lêb baibu
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới     

 


Thăm dò ý kiến

Đánh giá của bạn về phiên bản mới này?

Tuyệt vời

Tốt

Trung bình

Bình thường

Rất tệ

Bộ đếm

  • Đang truy cập: 86
  • Khách viếng thăm: 80
  • Máy chủ tìm kiếm: 6
  • Hôm nay: 191
  • Tháng hiện tại: 337651
  • Tổng lượt truy cập: 27648416