Đồng con gái

Đăng lúc: Thứ hai - 03/06/2013 11:45
(Tác phẩm vào vòng chung khảo cuộc thi thơ ĐBSCL lần thứ V-2012)
MS: 047a

sau khung kiếng đồng mạ xanh con gái
khỏa thân nằm trong gió thở hơi mưa
cây ru mát bốn mùa da thịt đất
sông Hậu sông Tiền hai phía lắc nôi đưa

em xô cửa tuôn vào lòng buổi sáng
dang tay tròn ôm cây lá tươi nguyên
chim nghển cổ thả từng chùm tiếng hót
rơi xuống đồng lời tóc mạ bình yên

đồng con gái nhà cặp liền theo lộ
câu ca dao vương bụi cỏ ven đường
cô Tấm đứng ngực chìm trong ruột ớt
mùi cay nồng phơi đỏ lối quê hương

sông vẫn thức bao đời cần mẫn quá
người xa xưa xuồng khuất dạng cuối trời
hồn ở lại lớn ròng theo con nước
vỗ đôi bờ lời kẽo kẹt à ơi…

sau khung kiếng mặt trời chưa kịp tới
ruộng lom khom nón lá đội trên đầu
sống từ đất
chết trở về cùng đất
hạt lúa trời bơi qua nỗi bể dâu

em cởi tóc xõa đồng bằng lên ngực
nắng ru cây rải lụa dọc lối về
đồng con gái trăm năm rồi vẫn thức
ngồi chải hoài chưa suôn nỗi nhớ quê

gom ký ức thơm nồng mùi rơm rạ
sóng mài gươm bén lạnh mặt sông dài
trên ruộng lúa câu hò xưa rớt lại
chưa hết chiều người đã xế qua tay…

Chia sẻ: Google Bookmarks Yahoo Bookmarks Đăng lên ZingMe Đăng lên Linkhay Đăng lên TagVn Bookmarks lêb baibu
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 23 trong 11 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
 


Thăm dò ý kiến

Đánh giá của bạn về phiên bản mới này?

Tuyệt vời

Tốt

Trung bình

Bình thường

Rất tệ

Bộ đếm

  • Đang truy cập: 97
  • Hôm nay: 11016
  • Tháng hiện tại: 352586
  • Tổng lượt truy cập: 28257991