Khí chất bao nhiêu hạnh phúc bấy nhiêu: Sống kiêu hãnh

Ly trà nguội đêm mưa và tiếng thở dài của những đóa hồng gãy cánh

Có những đêm mưa rả rích gõ nhịp lên ô cửa kính của một quán cà phê quen nơi góc phố, tôi ngồi đó, miên man gạt đi những lớp sương mờ đọng trên mặt kính để nhìn ra dòng người hối hả. Đêm hôm ấy, ở bàn bên cạnh, một cô gái trẻ gục đầu khóc nấc lên giữa những chênh chao của một cuộc tình vừa vỡ nát. Ly trà hoa cúc trước mặt cô đã nguội lạnh từ lâu, tựa như thanh xuân mà cô đã dốc lòng trao đi để rồi nhận lại một bầu trời xám xịt. Khoảnh khắc ấy, tôi chợt muốn bước sang, khẽ đặt lên bàn cô cuốn sách Khí chất bao nhiêu hạnh phúc bấy nhiêu của Vãn Tình. Không phải để an ủi bằng những lời sáo rỗng, mà để trao cho cô một chiếc phao cứu sinh giữa dòng xoáy bi lụy của chính mình.

Người ta thường ví phụ nữ như những đóa hoa, sinh ra để tỏa hương và chờ đợi một bàn tay nâng niu cất giữ. Nhưng bạn biết không, hoa trồng trong lồng kính dẫu đẹp đến mấy cũng mong manh trước một đợt gió lùa. Đọc Khí chất bao nhiêu hạnh phúc bấy nhiêu, tôi như bừng tỉnh khỏi cơn mê vạn dặm của những câu chuyện cổ tích ru ngủ phái đẹp. Qua ngòi bút sắc lẹm mà thấu cảm, Vãn Tình không vẽ ra một viễn cảnh màu hồng, cô bóc trần hiện thực, đập nát những ảo vọng để gom nhặt lại những mảnh vỡ, đúc thành một bộ giáp kiêu hãnh cho những người đàn bà dám sống, dám đau và dám rực rỡ.

Đóa hoa vô minh giữa giông bão nhân sinh

Bước vào thế giới ngôn từ của Vãn Tình, tôi bắt gặp vô vàn những mảnh đời phụ nữ đan chéo vào nhau. Họ là những người vợ tào khang vắt kiệt tuổi xuân cho gia đình để rồi nhận lại sự quay lưng lạnh nhạt; là những cô gái trẻ loay hoay giữa ngã ba đường của sự nghiệp và tấm chồng; là những tâm hồn đầy rẫy vết xước vì mải miết chạy theo sự công nhận của người đời. Khí chất bao nhiêu hạnh phúc bấy nhiêu không phán xét, cũng chẳng xót thương theo cách bề trên. Tác phẩm như một tấm gương trong vắt, phản chiếu lại những góc khuất mà đôi khi chính chúng ta cũng không dám đối diện.

Biện pháp điệp cấu trúc và những câu văn mang tính triết lý ngắn gọn được Vãn Tình sử dụng như những nhát dao phẫu thuật, rạch một đường dứt khoát vào khối u của sự ỷ lại. Tác giả chỉ ra rằng, bi kịch lớn nhất của người phụ nữ không phải là lấy nhầm chồng hay nhan sắc phai tàn, mà là khoảnh khắc họ tự tước đoạt đi năng lực làm chủ cuộc đời mình. Khi bạn trao chìa khóa hạnh phúc của mình vào tay kẻ khác, bạn đã tự biến mình thành một quân cờ vô tri trên bàn cờ số phận.

Khí chất bao nhiêu hạnh phúc bấy nhiêu
Khí chất bao nhiêu hạnh phúc bấy nhiêu: Sống kiêu hãnh

Vết son đỏ tía và đặc quyền của sự cự tuyệt

Hình tượng người phụ nữ khí chất trong Khí chất bao nhiêu hạnh phúc bấy nhiêu hiện lên không phải là một nữ cường nhân khô khan, gai góc, mà là một người thấu hiểu nghệ thuật của sự chối từ. Đôi môi tô vết son đỏ tía không chỉ để mỉm cười làm hài lòng thiên hạ, mà còn để cất lên tiếng “Không” đầy uy lực. Vãn Tình dạy cho tôi hiểu rằng, sự lương thiện thiếu đi hàm răng sắc bén chỉ là một dạng nhu nhược. Đôi khi, để rũ bỏ những gông cùm vô hình của định kiến, người phụ nữ cần một dũng khí lớn lao, tựa như thứ can đảm để sống cuộc đời mình mà ta từng bắt gặp đâu đó trên hành trình đi tìm bản ngã giữa thế gian rộng lớn.

Bạn không cần phải trở thành một người mẹ hoàn hảo trong mắt hội bà mẹ bỉm sữa, không cần là người vợ nhẫn nhịn để giữ gìn cái vỏ bọc êm ấm giả tạo. Sự cự tuyệt những tiêu chuẩn kép thấu xương ấy chính là bước đầu tiên để bạn tự tay vẽ nên đường viền cho bức chân dung của chính mình. Những trang sách của Vãn Tình như dòng nước mát lành gột rửa đi lớp phấn son phù phiếm, để lộ ra gương mặt mộc mạc nhưng bừng sáng nét kiêu sa của sự tự do.

Đôi giày gót nhọn đạp lên những định kiến trần ai

Một trong những ẩn dụ mà tôi tâm đắc nhất khi chìm đắm trong Khí chất bao nhiêu hạnh phúc bấy nhiêu chính là hình ảnh về sự độc lập tài chính và tinh thần. Độc lập không có nghĩa là cô độc, mà là khả năng tự đứng vững trên đôi giày gót nhọn của chính mình, dẫu con đường phía trước có rải đầy sỏi đá. Vãn Tình viết về tiền bạc không hề thực dụng, mà vô cùng thực tế. Tiền không mua được hạnh phúc trọn vẹn, nhưng nó là tấm khiên vững chắc bảo vệ tôn nghiêm của một người đàn bà khi giông bão ập tới.

Những câu chuyện đời thường được kể lại bằng giọng văn rủ rỉ, tâm tình nhưng lại mang sức nặng ngàn cân. Khi bạn có sự nghiệp, có đam mê, có một tài khoản ngân hàng do chính mồ hôi nước mắt mình tạo ra, bạn sẽ không bao giờ phải khép nép nhìn sắc mặt người khác mà sống. Khí chất của bạn được toát ra từ chính phong thái tự tin ấy. Sức sống ấy không kiêu kỳ bẩm sinh, mà vươn lên từ đổ nát, gợi cho tôi nhớ đến sức sống mãnh liệt của những đóa hoa dại kiên cường bám rễ giữa vùng đất khô cằn, mặc kệ khói lửa điêu tàn của thời cuộc.

Cốt cách đúc từ tàn tro của sự bi lụy

Người ta hay nhầm tưởng khí chất là thứ sinh ra đã có, là lụa là gấm vóc đắp lên người. Nhưng Khí chất bao nhiêu hạnh phúc bấy nhiêu đã định nghĩa lại hoàn toàn khái niệm ấy. Khí chất là thứ ánh sáng lấp lánh được tinh luyện qua ngọn lửa của những lần vấp ngã, những đêm dài khóc ướt gối rồi sáng hôm sau vẫn điểm phấn tô son, ngẩng cao đầu bước ra cửa. Vãn Tình không khuyên phụ nữ chối bỏ nỗi đau, mà khuyên họ hãy biến nỗi đau thành chất dinh dưỡng nuôi lớn tâm hồn.

Tôi yêu cái cách Vãn Tình miêu tả về sự điềm tĩnh. Một người phụ nữ khí chất không ầm ĩ ghen tuông, không gào thét đòi quyền lợi. Họ tĩnh lặng như mặt hồ thu, nhưng sâu thẳm bên dưới là một nội lực cuồn cuộn. Họ biết buông bỏ những thứ không thuộc về mình với một nụ cười thanh thản. Đọc Khí chất bao nhiêu hạnh phúc bấy nhiêu, tôi nhận ra rằng, sự trả thù ngọt ngào nhất đối với những tổn thương không phải là oán hận, mà là sống một cuộc đời rực rỡ, viên mãn và tưng bừng hơn bao giờ hết.

Khép lại những trang giấy, nhặt lên chiếc vương miện vô hình

Gấp lại những trang cuối cùng của Khí chất bao nhiêu hạnh phúc bấy nhiêu, tôi pha cho mình một tách trà mới, hương nhài thoang thoảng quyện vào không gian tĩnh mịch của đêm sâu. Lời văn của Vãn Tình vẫn còn vọng lại trong tâm trí, tựa như một bản giao hưởng êm ái mà hùng tráng, đánh thức những mầm xanh đang ngủ vùi dưới lớp tuyết lạnh của sự tự ti.

Cuộc đời này vốn dĩ là một chuyến tàu một chiều, không có vé khứ hồi cho những thanh xuân đã lỡ đánh rơi vì sống hộ cuộc đời kẻ khác. Khí chất bao nhiêu hạnh phúc bấy nhiêu không đơn thuần là một cuốn sách, nó là một lời tuyên thệ với chính mình. Rằng từ nay, dẫu bầu trời có sập xuống, ta vẫn sẽ tự tay nhặt lên chiếc vương miện vô hình, đội lên đầu và bước đi như một nữ hoàng trong vương quốc của riêng ta. Bạn có nghe thấy không, tiếng gót giày đang gõ nhịp kiêu hãnh trên con đường hoa hồng đầy gai, vươn về phía ánh dương rực rỡ?

Khí chất bao nhiêu hạnh phúc bấy nhiêu
Khí chất bao nhiêu hạnh phúc bấy nhiêu: Sống kiêu hãnh

Top xem trong tuần

Cô gái có hình xăm rồng: Cuộc điều tra nghẹt thở

Đêm Bắc Âu buốt giá và những nếp nhăn...

Sự im lặng của bầy cừu: Ám ảnh tâm lý tội phạm

Đêm trở gió, tiếng thét vô hình và những...

Khai mạc Triển lãm Mỹ thuật khu vực VIII – đồng bằng sông Cửu Long

Tham gia trưng bày và dự thi tại triển...

Nghệ thuật múa Tiền Giang

Tiếp nối thành công của các nghệ sĩ đi...

Tiền Giang với nhiều tiềm năng giá trị văn hóa, lịch sử

Chạy dọc theo chiều dài lịch sử của dân...

Bài mới

Cô gái có hình xăm rồng: Cuộc điều tra nghẹt thở

Đêm Bắc Âu buốt giá và những nếp nhăn...

Sự im lặng của bầy cừu: Ám ảnh tâm lý tội phạm

Đêm trở gió, tiếng thét vô hình và những...

Nghệ thuật múa Tiền Giang

Tiếp nối thành công của các nghệ sĩ đi...

Totto-chan bên cửa sổ: Triết lý giáo dục tuyệt vời

Tiếng còi tàu vọng về từ miền ký ức...

Những công trình theo năm tháng tại Tiền Giang

Công trình tiêu biểu Tiền Giang Nhà thờ Cái Bè,...

Cánh đồng lúa chín Tịnh Biên

Bộ ảnh cánh đồng lúa chín vàng An Giang Vào...

Nội dung liên quan