Tóm tắt Gió lạnh đầu mùa giúp người đọc theo dõi rõ câu chuyện về hai chị em Sơn, Lan trong một ngày đầu đông và hành động sẻ chia đầy ấm áp với cô bé Hiên nghèo khó. Truyện không có những biến cố lớn mà được dẫn dắt bằng các sự việc rất đời thường: cái lạnh bất ngờ tràn về, những đứa trẻ nghèo co ro ngoài chợ, chiếc áo bông cũ được đem cho và nỗi lo của hai chị em khi nghĩ mình sẽ bị mẹ trách. Qua một câu chuyện nhỏ, Thạch Lam làm nổi bật tình thương giữa con người với con người.
Tóm tắt Gió lạnh đầu mùa theo đúng trình tự sự việc
Một buổi sáng, Sơn tỉnh dậy và nhận ra thời tiết đã thay đổi. Sau những ngày còn hơi nóng, gió lạnh đầu mùa bất ngờ kéo đến khiến không khí trở nên rét buốt. Mọi người trong nhà đều cảm nhận rõ cái lạnh. Sơn được mẹ và chị Lan chăm sóc, mặc thêm những chiếc áo ấm đã được chuẩn bị sẵn. Là con trong một gia đình khá giả, Sơn có quần áo đầy đủ nên không phải chịu cảnh rét mướt như nhiều đứa trẻ nghèo trong xóm.
Khi mẹ mở hòm quần áo để lấy áo rét, Sơn nhìn thấy những bộ quần áo cũ của em Duyên. Duyên là người em đã mất của Sơn. Những kỷ vật ấy khiến người mẹ nhớ con và xúc động. Sơn cũng cảm nhận được nỗi buồn trong gia đình khi nhắc đến em. Chi tiết này vừa gợi lên tình cảm gia đình sâu nặng, vừa chuẩn bị cho sự xuất hiện của chiếc áo bông cũ về sau.
Mặc áo ấm xong, Sơn cùng chị Lan ra ngoài chơi. Hai chị em đi về phía khu chợ và gặp những đứa trẻ con nhà nghèo vẫn thường chơi với mình. Trong tiết trời đầu đông, đám trẻ nghèo hiện lên với những bộ quần áo mỏng, cũ và vá nhiều chỗ. Chúng đứng co ro vì lạnh nhưng vẫn vui vẻ khi thấy Sơn và Lan. Sự khác biệt giữa những chiếc áo ấm của hai chị em với quần áo phong phanh của các bạn khiến cái rét dường như trở nên rõ rệt hơn.
Giữa đám trẻ ấy, Sơn chú ý đến Hiên. Cô bé đứng nép một bên, rét run nhưng chỉ mặc một chiếc áo mỏng, rách rưới. Sơn biết gia đình Hiên rất nghèo, mẹ cô bé không có tiền mua áo ấm cho con. Nhìn Hiên co ro trong gió lạnh, Sơn bỗng thấy thương bạn. Lòng thương ấy đến rất tự nhiên từ sự nhạy cảm của một đứa trẻ biết quan tâm đến người khác.
Sơn chợt nhớ đến chiếc áo bông cũ của em Duyên vẫn còn ở nhà. Cậu nảy ra ý định đem chiếc áo ấy cho Hiên mặc để chống rét. Sơn nói nhỏ suy nghĩ của mình với chị Lan. Lan đồng ý ngay. Hai chị em trở về nhà, lấy chiếc áo bông cũ rồi mang cho Hiên. Khi nhận được áo, Hiên rất vui. Hành động của Sơn và Lan xuất phát hoàn toàn từ lòng thương người, không có sự tính toán hay mong được khen ngợi. Trong cái lạnh của buổi đầu đông, chiếc áo cũ trở thành một món quà chứa đựng hơi ấm của tình người.
Sau đó, khi trở về nhà, Sơn và Lan biết mẹ đã phát hiện chiếc áo bông bị lấy đi. Hai chị em bắt đầu lo lắng vì sợ bị mẹ mắng. Nghĩ rằng mình đã tự ý đem một kỷ vật của em Duyên cho người khác, Sơn càng hoang mang. Từ niềm vui vì giúp được bạn, hai chị em chuyển sang tâm trạng thấp thỏm và sợ hãi. Sơn và Lan vội đi tìm Hiên với ý định xin lại chiếc áo, nhưng không gặp được cô bé.
Đến chiều, mẹ Hiên tự mình mang chiếc áo bông đến nhà Sơn để trả lại. Người phụ nữ nghèo hiểu hoàn cảnh của mình và không dám tự ý nhận một món đồ có giá trị từ gia đình khác. Qua lời mẹ Hiên, mẹ Sơn biết được chuyện hai chị em đã thương bạn nên đem áo cho Hiên. Bà không trách mắng các con như Sơn vẫn lo sợ. Trái lại, bà nhận ra tấm lòng tốt của Sơn và Lan.
Mẹ Sơn còn thể hiện sự cảm thông với hoàn cảnh khó khăn của mẹ con Hiên. Bà cho mẹ Hiên mượn tiền để có thể lo áo ấm cho con. Cách ứng xử của người mẹ khiến hành động đẹp của hai đứa trẻ được nối dài bằng lòng nhân hậu của người lớn. Chiếc áo bông cũ tuy được trả lại, nhưng tình thương đã được trao đi thì vẫn còn nguyên vẹn.
Câu chuyện khép lại trong không khí ấm áp. Gió đầu mùa vẫn lạnh, nhưng sự sẻ chia giữa con người với con người đã làm dịu đi cái rét. Sơn và Lan biết biến lòng thương thành hành động, còn người mẹ tiếp tục nuôi dưỡng lòng nhân hậu ấy bằng cách giúp đỡ mẹ con Hiên.
Những sự việc chính cần nhớ

Có thể ghi nhớ mạch truyện theo trình tự: gió lạnh đầu mùa kéo đến; Sơn được mặc áo ấm và nhìn thấy quần áo cũ của em Duyên; Sơn cùng Lan ra chợ chơi; hai chị em gặp những đứa trẻ nghèo và thấy Hiên co ro vì rét; Sơn và Lan đem chiếc áo bông cũ của Duyên cho Hiên; sau đó hai chị em sợ mẹ trách nên đi tìm Hiên để lấy lại áo; mẹ Hiên chủ động mang áo đến trả; mẹ Sơn hiểu chuyện, không trách các con và giúp mẹ Hiên có tiền lo áo ấm cho con.
Trình tự ấy cho thấy cốt truyện của Gió lạnh đầu mùa đơn giản nhưng giàu sức gợi. Cái rét làm nổi bật cảnh thiếu thốn của trẻ nghèo, còn lòng thương của Sơn, Lan và mẹ tạo nên hơi ấm của sự cảm thông.
Kết luận
Tóm tắt Gió lạnh đầu mùa có thể gói lại bằng câu chuyện về Sơn và Lan trong ngày đầu tiên trời chuyển rét. Thấy Hiên nghèo không có áo ấm, hai chị em đã lấy chiếc áo bông cũ của em Duyên đem cho bạn. Dù chiếc áo sau đó được mẹ Hiên mang trả, lòng tốt của hai đứa trẻ vẫn được người mẹ trân trọng và tiếp nối bằng sự giúp đỡ chân thành. Qua chuỗi sự việc nhẹ nhàng ấy, truyện ngắn của Thạch Lam để lại một thông điệp giản dị: giữa cái lạnh của cuộc sống, sự yêu thương và sẻ chia có thể làm lòng người trở nên ấm áp hơn cùng với văn nghệ Tiền Giang.

