Vô thường

Đăng lúc: Thứ hai - 13/02/2017 09:28
Đi qua ngày,
Cơn ngái ngủ níu thời gian nghiêng về vệt nắng,
Mai chiếu thủy lung linh trắng,
Con bướm bị lừa bay mãi cánh mùa say
Đi qua ngày,
Khu vườn lạnh tanh hâm hao cơn khát nước
Mặt trời cười trôi ngược
Tôi tự nhận ra mình đang đứng ở cuối đông.

Đi qua ngày,
Ngọn gió lạc mênh mông
Thổi bão cát lòng tôi xoáy hút
Sa mạc hư không, miền yêu thương tím ngắt
Loài cây xương rồng rực nở lửa từ hoa.

Tôi lạc vào đêm,
Tiếc vạc kêu lẻ loi tội nghiệp
Tôi mù mờ trong  tình yêu duyên kiếp
Nên nắm mãi con trăng tròn cho rằm ở lại cùng năm.

Tôi lạc vào đêm,
Tếng chuông chùa âm âm
Mùi hương hoa huệ trong veo ước nguyện
Vị sư già lần hoài vòng chuỗi hạt,
Tôi chóng mặt cuộc đời mỗi sợi tóc
Rơi,
Rơi…
Trúc Linh Lan
(Theo Văn nghệ Tiền Giang số 77)
Chia sẻ: Google Bookmarks Yahoo Bookmarks Đăng lên ZingMe Đăng lên Linkhay Đăng lên TagVn Bookmarks lêb baibu
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Theo dòng sự kiện

Xem tiếp...

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 


Thăm dò ý kiến

Đánh giá của bạn về phiên bản mới này?

Tuyệt vời

Tốt

Trung bình

Bình thường

Rất tệ

Bộ đếm

  • Đang truy cập: 100
  • Khách viếng thăm: 88
  • Máy chủ tìm kiếm: 12
  • Hôm nay: 15734
  • Tháng hiện tại: 293987
  • Tổng lượt truy cập: 13503382